Phim bóng ma nhà hát cổ

-

Kinh đô Paris nước Pháp năm 1919 sau khoản thời gian khánh thành tháp Effiel vài ba năm, đơn vị hát quốc gia tổ chức đấu giá công khai để phá hầm công ty hát, công tước Vicomte de Chagny cùng Madame Giry đã chạm chán lại nhau với họ đã nhìn thấy chiếc vỏ hộp nhạc con khỉ và dòng đèn chùm lớn, báu vật âm nhạc bị quên béng dưới tầng sâu trong phòng hát, nơi chứa đựng một bí mật kinh hoàng với nỗi đau chẳng thể nào quên của cả hai.

Bạn đang xem: Phim bóng ma nhà hát cổ

Một sự kiện tạo chấn đụng xảy ra tận nhà hát năm 1870, hàng nghìn khán giả của nhà hát đã tận mắt chứng kiến người đàn ông bí mật được call là Phantom (Gerard Butler) với giờ đồng hồ hát tinh chỉnh và điều khiển cả vũ trụ cùng linh hồn con tín đồ đang rứa sức giành lấy phụ nữ ca sĩ thiết yếu – Christine Daane (Emmy Rossum), con gái là tình yêu cùng là lẽ sinh sống của anh. Sự kiện chấn động đó đã gây ra cuộc náo loạn lịch sử dân tộc và trở thành mẩu chuyện được nhắc lại những nhất của Paris cho đến nhiều năm sau.

*

Một con fan đáng thương nhất là khi bị chối vứt và quên lãng, Phantom (Bóng ma) là một nạn nhân của làng hội Paris hoa lệ, nơi fan ta ưu thích phục mức độ diêm dúa. Họ từ chối một tín đồ vì vẻ bên phía ngoài hơn là vì kỹ năng và nhân cách của fan đó. Nỗi đau vị bị xua đuổi đang dẫn đến nỗi căm phẫn và lòng nghi kỵ với mọi người xung quanh. Kiếm được nơi trú ẩn bình an trong tầng hầm ở trong nhà hát Opera tại Paris. Từ từ qua năm tháng, trong đơn vị hát lộ diện lời phao đồn về trơn ma túng bấn ẩn, thường xuyên thoắt ẩn thoắt hiện và bao gồm tiếng hát vang vọng thăm thẳm từ trơn tối.

Người đàn ông này rất có thể sáng tác những bạn dạng nhạc bao gồm sức lay động triệu triệu con tim, hoàn toàn có thể khiến cho người theo dõi khóc lóc, giận duy trì hay vui sướng. Tải một vương quốc bí mật nằm kế nhỏ hồ nhỏ nơi tầng hầm dưới đất nhà hát, nơi đây Phantom có khá nhiều sách, nhạc cố kỉnh cùng những phiên bản nhạc được sáng sủa tác cho các vở diễn. Phantom, với kiến thức phong phú và trái tim nhạy cảm cảm dành riêng cho âm nhạc, nhưng lại lại sinh sống một cuộc sống trong bóng tối và chứa đầy bão lửa nhức đớn.

Một lần nọ, cô bé nhỏ mồ côi Christine được Madame Giry dẫn về bên hát, phụ vương của cô nhỏ bé là một nhạc sĩ vĩ thế tài ba. Thừa hưởng dòng máu âm thanh thiên phú, Christine thiết lập một trái tim đa cảm và biết thổn thức theo tiếng đàn. Hằng đêm, tiếng ca trường đoản cú bóng buổi tối của một người bầy ông chưa lúc nào xuất hiện sẽ dạy cho Christine các nốt nhạc đầu tiên, góp tiếng hát của cô cất cánh xa hơn. Cho tới khi cô bé xíu 18 tuổi, tiếng hát như thiên thần đã giúp cô trở thành nàng ca sĩ chính ở trong phòng hát và bước đầu nổi tiếng mọi Paris.

Bóng ma, “người thầy” âm nhạc, tương tự như thiên sứ được gửi xuống thế gian để trao cho Christine món quà vô giá chỉ mà không tồn tại ca sĩ nào có được, chính là tiếng hát trong xanh và vai trung phong hồn trong sáng như trộn lê, anh vẫn yêu cô và trao trọn nhỏ tim của mình cho nàng. Từng đêm khi tới thăm Christine, Phantom hầu hết để lại một nhành hoa hồng được cột cùng với ruy băng đen. Bi kịch lần thứ 2 trong đời lúc Bóng ma biết yêu, bởi Christine đã từ khóa lâu lại dành cảm xúc cho bá tước Raoul (Patrick Wilson). Nỗi lòng có tên tuyệt vọng khi tình yêu ko được đáp trả, nỗi hận thù bủa vây, nhẵn ma quyết tâm phải dành lại Christine bởi mọi giá, bằng cách đương đầu cùng với Raoul và hàng trăm ngàn khán giả xuất hiện trong công ty hát tối nhạc của Christine.

Tình yêu thương cuồng yêu thích đã bịt mất lý trí, Phantom sẽ tìm cách bắt cóc Christie để mang cô cho nơi sinh hoạt của mình, cạnh một chiếc hồ ngầm trên tầng hầm trang bị bảy, cũng là tầng hầm dưới đất sâu nhất trong phòng hát Opera. Raoul không ngần ngại bóng tối và hiểm nguy, chàng chạy theo để cứu fan tình của mình. Cùng Phantom vẫn buông tha mang lại họ. đồng thời đó, công an và nhiều người dân khác đang hoạt động theo nhằm truy bắt chàng với hàng trăm ngọn đuốc sáng rực. Hoảng loạn và hay vọng, Phantom đã lui vào chỗ duy tuyệt nhất còn lại ở trong nhà hát, nơi bóng tối bao che toàn cỗ và sẽ không người nào tìm thấy mình. Christine, trước lúc rời đi đã trao trả lại loại nhẫn cùng nụ hôn tự biệt dành riêng cho Phantom.

Sau đó, bạn ta tìm thấy dưới tầng hầm có rất nhiều kỷ đồ gia dụng anh nhằm lại: dòng hộp nhạc hình con khỉ chơi bạn dạng Masquerade, tượng sáp của thiếu phụ Christine cùng những bản ghi chép của vở kịch Hanibal. Từ kia về sau, tín đồ ta không thể nghe đến Phantom với những bản nhạc của anh ấy nữa. Một ngày nọ, vậy Raoul sau khoản thời gian bước thoát khỏi nhà hát từ bỏ phiên đấu giá, đã nhìn thấy trên tuyển mộ của Christine mở ra một cành hoa đỏ thắm và cái ruy băng đen.

Phantom, hình mẫu một người lũ ông bí ẩn có gương mặt dị dàng, vốn được lấy cảm giác từ một truyền thuyết có thật. Vào văn chương, Bá tước đoạt Dracula, thú vật Frankenstein tuyệt Phantom, cả bố đều được nghe biết là những nhân vật lạ lùng, trí tuệ thông thái nhưng có bản thiết kế kỳ dị, bị bạn đời xa lánh. Vào năm 1922, quản trị hãng phim Universal – Carl Laemmle, tình cờ đọc được tiểu thuyết The Phantom of the Opera, ông đã quyết định tái hiện mẩu truyện trên màn ảnh và hối hả gây được giờ đồng hồ vang lớn.

*

Đó là phiên bạn dạng điện hình ảnh đầu tiên của Phantom. Vào thời điểm năm 1984, The Phantom Of The Opera được tái hiện tại trên sảnh khấu vị một công ty soạn kịch bạn Anh, cùng Andrew Lloyd Webber đã có mặt ở hàng ghế khán giả trong vở kịch ấy. Ít lâu sau, Lloyd Webber đang tìm thấy cuốn tiểu thuyết vào một hiệu sách cũ. Điều mà ông nhận ra được đó là một nỗi niềm nghẹn ngào của một tình yêu chìm sâu vào vô vọng của một trái tim bị yêu quý tổn với chối từ. Ngay lập tức lập tức, Lloyd Webber vẫn dựng lại vở nhạc kịch The Phantom Of The Opera cùng với những bạn dạng nhạc vô cùng danh tiếng khắp trái đất và được lưu giữ diễn nhiều lần.

Nhưng ấn tượng nhất đó là vở nhạc kịch cho chính người vk Lloyd Webber, phụ nữ ca sĩ loại nhạc cổ xưa Sarah Brightman với Michael Crawford trong vai Christine và Phantom. Các bạn dạng nhạc như Phantom of the night, Think of me, Music of the night, All I ask of you,… sẽ nổi tiếng không chỉ là trong những nhà hát thính phòng hay những sân khấu lớn, cơ mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến nền music đại chúng. Và bộ phim phiên bạn dạng 2004 của hãng Warner Bros chính là lấy cảm xúc từ vở nhạc kịch của ông.

Xem thêm: Cười Ngất Với Bài Văn Bá Đạo Của Học Sinh, Top 13 Bài Văn Bá Đạo Của Học Sinh

Phantom of the Opera dẫn khán giả tò mò mê cung music của Phantom theo từng lan can kỳ ảo trên bài hát thiết yếu cùng tên. Khúc đi dạo đầu nhuốm màu kỳ bí, dồn dập, hoảng sợ, rồi đổ vỡ òa trong bóng tối nỗi lòng của một con người đơn độc phải sống chỗ tầng hầm, người chỉ có thể hiện hữu trong giấc ngủ của thiếu nữ Christine cùng giọng ca của thiên sứ.

All I ask of you, nàng Christine xinh đẹp đã hát phiên bản nhạc nhưng Phantom viết cho phụ nữ để mô tả tình yêu thương thuần khiết giành cho Raoul, Phantom biết được và đã gào thét khó tính như một thú vật bị trọng thương. Nhưng cho đến phút cuối, khi trên sảnh khấu, trước hàng nghìn khán giả, Phatom vẫn hát Point of no return với niềm ai oán, đau khổ khi ngỏ lời tình thân với Christine, cơ mà sau cùng, trái tim anh lại một lần tiếp nữa tan ra hàng trăm mảnh do Christine vẫn ko thể đồng ý anh. Ẩn sâu dưới lớp áo choàng black kia là 1 thân phận bị vùi lấp.

Chỉ khi màn tối buông xuống, đó là khi Music of the night bầu bạn cùng nhẵn ma, anh xuất hiện thêm trong cái mặt nạ che kín gương mặt, thuộc tình yêu trầm lắng dịu dàng êm ả cất cánh mang lại niềm hy vọng mong manh vào anh. Color đêm êm ả dịu dàng hòa quyện với vẻ đẹp âm thanh đã biến hóa Phantom đổi thay một người đàn ông lịch lãm, sexy nóng bỏng và tự thân anh có sức mạnh không thể tấn công bại.

The Phantom Of The Opera (2004) với nhị diễn viên chính Gerard Butler với Emmy Rossum chưa phải là tập phim điện hình ảnh quá xuất sắc ở thể một số loại âm nhạc. Âm nhạc trong phim vày chính những diễn viên thể hiện nói theo cách khác là vẫn chiếm 1/2 yếu tố đưa ra quyết định thành công của phim. Mà lại dẫu cho phần âm nhạc đã có được thể hiện hoàn hảo cỡ như thế nào thì phần diễn xuất bình thường vẫn bắt buộc nâng tầm tập phim lên được. Thông thường, một bộ phim âm nhạc cần đảm đương nhiều trọng trách nặng vật nài so với những phim thông thường, diễn xuất, giọng hát cần phối kết hợp nhuần nhuyễn để không tạo nên một tích tắc dư thừa và đơn chiếc nhịp nào.

Vừa buộc phải giữ được đến khuôn miệng vận động đúng với ý thức bài hát, nhịp phách hài hòa, tuy vậy vẫn bắt buộc vừa căn vặn với gương mặt biểu cảm đang lột tả cảm xúc. Nhưng trong khi đó là mẫu áo quá to với dàn diễn viên chính. Thêm 1 trở không tự tin khác của phiên phiên bản điện hình ảnh năm 2004 này, chủ yếu là bộ phim được tái hiện nay trên màn hình ảnh rộng xuất phát điểm từ một vở kịch đang quá thân thuộc với khán giả khắp hầu hết nơi, thậm chí là so với những nước nhà chưa từng được đoàn kịch của Lloyd Webber xịt thăm lưu diễn.

Việc mô bỏng lại một vở kịch lớn nhưng với dàn diễn xuất vẫn còn non kinh nghiệm tay nghề với thể nhiều loại phim âm nhạc đã để cho The Phantom Of The Opera (2004) không tạo ra được làn sóng yêu mếm rầm rộ như dự đoán của ekip tạo nên sự nó. Giọng hát trong nạm tựa pha lê của Emmy Rossum, giọng ca nhẹ nhàng ấm cúng của Patrick Wilson xuất xắc giọng ca hào sảng, cuồn cuộn giận dữ của Gerard Butler chính là tài sản lớn nhất của cỗ phim, sát bên phần phục dựng sân khấu hoành tráng, thuộc các cơ thể diễm lệ ở trong nhà hát Opera và hà nội thủ đô Paris lộng lẫy.

Tuy không phải là một tập phim đáng nhớ, nhưng thủ pháp tỉnh lược và biện pháp kết nối khôn khéo các cảnh cắt chính đã hỗ trợ phim được tiếp nhận ở thời điểm ra mắt. Mặt khác, The Phantom Of The Opera lại không có nhiều thoại nói, nhằm để tôn vinh tối phần nhiều âm nhạc và biểu diễn. Chính điều ấy đã giúp người xem không sở hữu và nhận ra rất nhiều hạn chế diễn xuất ở dàn diễn viên. Còn ví như buộc tôi phải chọn ra một vai diễn nào để lại dấu ấn, thì chắc rằng đó là vai Phantom của Gerard Butler. Đó là lúc anh run rẩy và thấp thỏm khi bị chính Christine gỡ loại mặt nạ trên sảnh khấu, người khác đã nhìn thấy khuôn mặt thật sự của anh, ghê sợ cùng hùng hồn truy nã bắt anh xuống tận hầm sâu.

Dù chạy trốn khỏi đám đông tuy vậy anh vẫn không thể chạy trốn ngoài nỗi hại của chủ yếu mình. Phantom sau cùng cũng đã hiểu rằng, nếu không được ở cạnh bên tình yêu của nàng, Christine cũng trở nên không thể hoan lạc trong âm thanh nữa, cuộc chiến đấu nội tâm gây ra sức phản bội kháng trẻ khỏe trong Phantom, giữa việc sở hữu người đẹp với trả lại tự do cho nàng. Điều này đã khoét sâu trong tâm địa Phantom một vết thương sâu hoắm, tình yêu, âm nhạc đã theo ông vùi sâu trong bóng tối vĩnh viễn.

*

Với vai diễn Phantom, một nhân vật chỉ chiếm nhiều xúc cảm tiếc nuối và cảm thông sâu sắc trong văn chương lẫn trên sân khấu, tôi nghĩ rằng Butler hẳn là đã tất cả một thời cơ tốt vào sự nghiệp diễn xuất của mình, nhưng không mong muốn là anh vẫn không thể lột tả sâu sắc sự tức giận vẫn xâu xé anh từng ngày, cùng rất vẻ xứng đáng thương khuất sau hình dáng đạo mạo không lúc nào quy phục.

The Phantom Of The Opera của đạo diễn Joel Schumacher phần làm sao đưa tín đồ xem phi vào một quả đât bị lãng quên, tách bóc biệt hoàn toàn với mọi hình ảnh phù phiếm từ cuộc sống đời thường giải trí của Paris. Đó là vương vãi quốc kín của Phantom, chỗ mà bọn họ chỉ hoàn toàn có thể nhắm mắt nhằm thả mình vào láng đêm, để những phiên bản nhạc kì ảo thấm vào chổ chính giữa hồn, âm thầm nhìn thấy một tình yêu vĩnh cửu ngập trong vô vọng.