The girl on the train sách

-

Tóm tắt nội dung: Rachel – một fan thất bại vào cuộc sống: thất nghiệp, ly dị, nát rượu, ám ảnh triền miên bởi cuộc chia tay với người ck trước – vẫn ngày ngày bắt tàu vào tp vờ như đi làm. Trên hầu hết chuyến tàu kia cô thường nhìn thấy ngôi nhà mình từng sinh sống trong cuộc hôn nhân trước, giờ đồng hồ thành tổ nóng của người ck cũ với vợ mới và con gái. Cách đây vài số nhà, ở căn nhà số 15 là một cặp đôi mà cô cho là rất hạnh phúc, cô thích quan sát ngắm với tưởng tượng ra cuộc sống thường ngày hoàn hảo của mình từ cửa sổ đoàn tàu. Một ngày, Rachel bắt gặp cảnh cô bé căn hộ số 15 sẽ hôn một đấng mày râu trai không giống trên sân thượng. Rachel vô cùng sốc vì điều này.

Bạn đang xem: The girl on the train sách

Hôm sau Rachel đọc báo biết tin cô bé đã mất tích. Trùng đúng theo thay, tối hôm cô gái mất tích cũng chính là khoảng thời gian Rachel đã đi đến tìm chồng cũ trong triệu chứng say xỉn bét nhè. Cô nghĩ về rằng vẫn trông thấy gì đó, nhưng vày ký ức mờ khá men cần không thể như thế nào nhớ ra. Phía cảnh sát không tin tưởng lời Rachel vì chưng họ nhận định rằng cô là người nát rượu và thần tởm không bình thường, luôn lảng vảng quan sát và theo dõi gia đình chồng cũ.

Câu chuyện được nhắc qua phần đông lời vai trung phong sự của cha người phụ nữ liên quan cùng từ đó bí hiểm dần hé mở.

Mình ra quyết định đọc cuốn này sau mấy lần lướt thấy rất nhiều mẩu tin giới thiệu sách trên mạng. Theo đó, đó là cuốn sách trinh thám kiểu mới đang gây sốt, mà lại mình thì siêu khoái trinh thám nên không thể quăng quật qua. Mà lại nói tầm thường đây không hẳn kiểu trinh thám mà lại mình thích. Cũng có thể có một xác chết, một câu chuyện, nhưng không có những suy luận đơn giản và dễ dàng mà sắc sảo, không có những cú lừa thật xuất sắc. Cố kỉnh vào kia là đầy đủ nghi ngờ, những dự kiến cảm tính.

Xem thêm: Xem Phim Những Nàng Bầu Hành Động, Những Nàng Bầu Hành Động

Truyện không đến nỗi bất thần đến phút chót, bởi đọc được rộng nửa cuốn là biết ai là thủ phạm. Chắc vị mình quen hiểu trinh thám rồi, phong cách biết chắc hẳn nó yêu cầu thế vày nó là truyện. Đời thiệt thì còn chả ngờ được chứ truyện sáng tác thì vẫn đề xuất theo một quy chuẩn chỉnh nào đó, nhưng quy chuẩn chỉnh này cực kỳ giống những câu chuyện của thanh nữ thám tử Jane Marple (nhân vật dụng của Agatha Christie). Các mẹo nhỏ lừa tín đồ đọc cũng rất là cũ, vừa hiểu vừa thấy gồm nét nào đấy của Chuỗi án mạng ABC (The ABC Murders) tốt Thời khắc số trời (Towards Zero) của Agatha Christie. Mặc dù không bất thần nhưng nó khá hồi hộp, như đẳng cấp xem cao trào hành động của Mỹ ấy :))).

Có một điều mình khôn cùng thích: cách bố trí chương truyện là trọng tâm sự xen kẽ của ba người phụ nữ. Theo lần lượt là Rachel, Anna – vk mới của ông xã cũ Rachel, cùng Megan – cô nàng nạn nhân, giờ bản thân sẽ hotline chúng là đa số nhật ký. Nhật cam kết về hồ hết rối ren trong câu chuyện gia đình của những nhân vật con gái và số đông bất ổn tư tưởng của họ. Trong cả khi mất tích, nhật cam kết của Megan vẫn được tiếp tục. Cho tới khi biết thủ phạm là ai, thì cách sắp xếp chương này mới gồm ý nghĩa. Thật sự rất sáng tạo và thú vị.

Về hệ thống nhân vật, truyện không có thám tử. Cảnh sát đóng vai trò rất là mờ nhạt. Fan được xem là mấu chốt nhằm phá án là Rachel nghiêng nhiều hơn về vai trò nhân chứng, nhưng mà một khi ký kết ức của cô phân minh thì phần nhiều chuyện các rõ ràng. Các nhân vật là đa số người thường trông thấy trong các câu chuyện hôn nhân thất bại: vk cũ, vợ mới, những người dân khó xử, đều kẻ ngoại tình và những người bị cắn sừng. Và mọi đứa con. Những đứa trẻ hiện hữu xuyên suốt truyện: đứa con trẻ Megan đã từng có, đứa con trẻ Anna đang có và đứa con trẻ Rachel chưa khi nào có. Chúng là 1 trong những nỗi day hoàn thành khôn nguôi, là điểm yếu của những người phụ nữ. Cùng nhân đồ nào cũng rất nhiều mang yếu tố trọng điểm thần, loạn trí hệt như trong các tiểu thuyết hình sự phương Tây.

Truyện chủ yếu về mảng tâm lý xã hội hơn là trinh thám. Đây ko thuộc thể loại sách mà bạn sẽ thích nhấm nháp hằng ngày vài trang, bởi vì nó tương đối u ám. Này lại hơi dày so với một cuốn trinh thám, thể các loại chỉ hợp “đọc phát chấm dứt luôn” hoặc trong khoảng một nhì ngày thôi. Chứ để đọc lâu dài hơn thì chắn chắn đọc hôm sau quên luôn luôn tình tiết hôm trước :)))). Với bản thân thì các đoạn miêu tả tâm lý cứ lê thê, ban sơ hơi bị chán. Nửa cuốn cuối phát âm khá hấp dẫn, tình huống xử lý đơn giản. Có lẽ rằng nên mang đến từ “đơn giản” trong ngoặc kép =))))

Gấp quyển sách lại thấy hơi thỏa mãn, như vừa ngồi vào rạp xem hoàn thành một cỗ phim. Vấn đề dứt truyện: “Ta phát âm một con fan được bao nhiêu?” rất rất đáng để suy ngẫm.